Real Madrid: Tiền vệ phòng ngự đã ‘chết’

Đã từ khá lâu rồi, khái niệm tiền vệ phòng ngự đơn thuần ở Real Madrid đã không còn tồn tại… Thay vào đó là những ngôi sao đa năng, công thủ toàn diện.

Hồi đầu những năm 2000, khi ở Real Madrid bắt đầu hiện diện khái niệm Galacticos cùng Chủ tịch Florentino Perez, trong đội hình đội bóng Hoàng gia có một tiền vệ phòng ngự theo đúng nghĩa là Claude Makelele.

Cựu tuyển thủ người Pháp là mẫu tiền vệ thiên về phòng ngự truyền thống và khả năng càn quét của anh đủ hiệu quả để những Zinedine Zidane, Luis Figo, David Beckham hay Raul Gonzalez thoải mái tấn công.

Tuy vậy, trong 2 chức vô địch La Liga, 1 chiến thắng ở Champions League bên cạnh Siêu cúp Tây Ban Nha, Siêu cúp châu Âu và Cúp Liên lục địa, Makelele gần như không được nói tới vì những đóng góp âm thầm của anh.

Trong thời điểm Makelele còn mang trên mình màu áo trắng, Real Madrid cũng có các tiền vệ phòng ngự khác là Esteban Cambiasso và Ivan Helguera – cầu thủ này cũng có thể đá trung vệ. Cambiasso không thành công trong việc giành suất đá chính nên chia tay sau 2 năm (2002-2004), Helguera chia tay năm 2007 và kể từ đó, ở sân Bernabeu không còn tồn tại khái niệm về một tiền vệ phòng ngự đơn thuần.

Từ Fabio Capello qua Bernd Schuster, Manuel Pellegrini rồi Jose Mourinho và bây giờ là Carlo Ancelotti, họ đều không sử dụng tiền vệ phòng ngự truyền thống trong chiến thuật của mình. Có người thành công, có người thất bại, nhưng điều đó cũng phần nào nói lên rằng, với triết lý bóng đá tấn công đã đi theo Kền kền trắng suốt chiều dài lịch sử, nhiệm vụ phòng ngự không cần nhiều hơn 4 người.

Nói một cách hình ảnh vậy nhưng thực tế, như Ancelotti hiện nay, nhiệm vụ phòng ngự là của toàn đội chứ không chỉ riêng các hậu vệ, hay như tấn công không đơn thuần dành cho nửa trên đội hình. Trong lối chơi đó, sự kết hợp của các tiền vệ sẽ rất quan trọng và HLV người Italia đã làm tốt việc kết hợp đó.

Về lý thuyết, Real Madrid có 1 cầu thủ tiền vệ phòng ngự là Sami Khedira, thế nhưng, Ancelotti không nhiều lần sử dụng kể cả khi Luka Modric chấn thương như mới đây. Trong tay Ancelotti có Toni Kroos, Modric, Isco, James Rodriguez để bố trí trong tình huống cần thiết.

Với họ, cách phòng ngự của Real Madrid không phải là những pha tranh chấp nảy lửa mà là khả năng di chuyển, phán đoán, đánh chặn, điều tiết trận đấu. Xabi Alonso trước đây và Kroos lúc này cùng các đồng đội hoàn thành tốt nhiệm vụ đó để làm nền tảng cho tấn công.

Chính xác ra thì James và Isco đều là các tiền vệ tấn công, tuy thể hình không quá tốt nhưng lại có thể lực, có kỹ thuật cá nhân cao để sẵn sàng thi đấu trên hàng tiền vệ 3 người. Họ giống với Angel di Maria từng như vậy ở mùa giải trước.

Sau 12 vòng đấu, Ancelotti dùng 4 hàng tiền vệ khác nhau – với Modric-Kroos-James đá cùng nhau nhiều nhất (6 trận), Modric-Kroos-Isco 4 trận, trong khi lúc Modric chấn thương, Isco-Kroos-James lần đầu tiên được bố trí đá cùng ở trận gặp Eibar cuối tuần qua.

Sự pha trộn hợp lý giữa các yếu tố đang là nền tảng quan trọng cho thành công của Real Madrid và Ancelotti đang có.